LỜI BÀI HÁT HÒN VỌNG PHU 1

  -  
*

Lệnh vua hành quân trống kêu dồnQuan với quân lên đường,Đoàn ngựa xe cuối cùng,Vừa theo lối sông.Phía cách quan sa trường,quan cùng với quân lên đường,hàng cờ theo trống dồnngoài sườn non cuối thôn,phất phơ ngậm ngùi bay .Qua Thiên San kìa ai tiễn rượu vừa tàn,Vui ca xang rồi đi tiến binh ngoại trừ ngàn.Người đi kế bên vạn lí quang quẻ sơn,Người đứng hóng trong trơn cô đơn.Bên Man Khê còn tung gió vết mờ do bụi mịt mùng,Bên Tiêu Tương còn yêu thương tiếc vị trí ngàn trùng.Người không rời ra khỏi kiếp gian nan,Người biến thành tượng đá ôm con.Ngựa phi không tính xa hí vang trời,Chiêng trống khua trăm hồi,Ngần ngại trên núi đồi,Rồi vọng ra mọi nơiPhía biện pháp quan xa vời,chiêng trống khua trăm hồi,ngần trinh nữ trên núi đồi,rồi dậy vang mọi nơithắm bao niềm chia phôi.Vui ra đi rồi không mong hẹn ngày về,Ai quên ghi vào gan đã bao nguyện thề.Nhìn chân trời xanh rì bao la,Người mong chờ vẫn nhớ địa điểm xaBao nhiêu năm bồng con đứng đợi chồng về,Bao nhiêu phen thời gian xóa phai lời thề,Người tung hoành bên núi xa xăm,Người mong ông xã còn đứng muôn năm .Đời xưa đời xửa vua gìCó bạn đứng ngóng chồng về đầu nonThế rồi mong mỏi ý muốn mònThế rồi hoá đá ôm con đứng chờThế rồi đề nghị chút duyên mơCó tín đồ đem để thành thơ nhằm truyền ơ hờ ...Người vọng phu trong lúc gió mưa,Bế con đã hoài công nhằm đứng chờ,Người ông xã đi sẽ bao năm không thấy vềĐá mòn nhưng mà hồn không mòn giấc mơCó đám cây bên trên đồi sinh sống trong vào mơ hồ,Ngày làm sao tròn trăng lại nhớ mang lại tích xưa..Khi tướng mạo quân qua đồi, kéo quân, quân theo cờ,Đoàn cỏ cây hãy còn trẻ em thơ, cho đến hiện giờ đã thành đoàn cổ thụ giàMà chờ bạn đi mất từ ngàn xưa,Nàng đứng ôm con, xem đại trượng phu về tốt chưa? Về hay chưa?Có ai xuôi vạn lý nhắn đôi câu góp nàng,Lấy cây hương thật quý, thắp lên thương nhớ tiếc chàng.Thôi đứng ngóng làm chi, thời gian có hẹn mấy lúc sẽ đưa về trả đúng kỳNhững bạn mang mệnh biệt lyTrời đưa mưa trong huyết tháng ba,Suốt năm nước nguồn tuôn đổ xuống "Bà", hình hài bạn bế bé nươc tung chan hòa,Thấm vào mang đến tận tâm hồn đứa con,Nên núi non yêu đương tình, kéo nhau đi thăm nàngNằm thành Trường sơn vạn lý xuyên nước Nam.Dâng lá hoa suối nguồn với muôn chim vô vànBầy cảnh nam giới Bắc đầy cỏ hoanhư cầm khuyên thanh nữ trở về, chớ đừng để xuân tàn,Nhiều đồi rủ nhau kéo thành đảo xa, ra tới tận khơi ngàn...Xem đàn ông về hay chưa, về tuyệt chưa?Chín con long thật lớn, mong muốn đem tin tới nàng, Núi phòng không được xuống, chúng ca cẩm dưới ngàn.Ta vắt đợi nghìn năm, rồi nghìn năm nữa khác đã qua, đến lúc núi lở sông mòn, mới mong muốn tới Hòn Vọng PhuMột ngàn năm vừa bắt đầu thoáng quaNúi non nao lòng đau lòng nức nở khóc BàMột loài chim xứ xa bỗng nhiên vô tìnhBảo rằng: Đến lượt giang san chiến chinhNon sông xuyến xao tấc lòngtiến quân nghe ban truyềnNgười đời rủ nhau mài kiếm đi viễn chinhDân gian bay qua mấy lần ách tham ô quan quyềnVì hồn thanh kiếm vẫn còn đó linhNên khiến cho sắt son bẽ bàng mắc nợ còn chưa đềnNhiều fan tìm thanh tìm thần thuở xưaĐi xuống Phương phái nam xem con trai về tuyệt chưaVề hay chưa ????Có nhỏ chim nhỏ dại béDám ca câu sấm thềCuối thu năm Mậu TýTướng quân rước kiếm vềĐời ước ao đợi thằng conNgày làm sao nó xuống núi nonXuất chinh đối với cả mối thùNối lại nòi giống chinh phuNối lại nòi chinh phu....Nơi phía Nam giữa núi mờAi bế bé mãi đứng chờNhư nuớc non xưa mang lại giờ?Đường chiều mịt mờ cát bay tỏa buớc ngựa chiến phiĐường ngôi trường nếp tàn y hùng cường vẫn tồn tại bay trong gióBóng từ bỏ xa sắp đến dần qua bóng đại trượng phu chập chùng thừa núi non cũVới hành lương độ đườngChiếc hùng gươm danh tuớngDưới tà uy đếm nhịp đi vó ngựa chiến phiDấn cách tang bồng giữa nơi núi rừngBên nợ tình thâm, bên nợ giang sanBên đồi ai oán, mặt rừng nhiều đoan đón gửi bóng chàngĐường về nước chập chùng xaNhiều đồi núi cheo leoCây với rừng rườm ràĐường Vạn Xuyên, mặt đường Cổ LũyDuyên giang sơn vẫn như thắm hòaĐò Vạn Vý, Đò Ải Quan,Đò rừng lá nước vào bao cá lội từng đànThành Cổ Loa, Đền Vạn Kiếp,Bao tháng năm dấu chưa xóa nhòaTiếng núi non bịn rịn tấc lòng bao nghìn nămTiếng gió hễ như tiếng trống dồn buổi khuya vắngTừ bóng cây ngôi mộ bên đườngTừ mái tranh bên đình vào làngNguồn sử xanh lặng lẽ vẫn sốngBao mọt thương vang hễ trong lòngĐồi lan, đồi quế rắc kho hương thơm nồngRừng sao đua đòi rừng trắcLo bịt ánh lửa vầng dương tiếp đưa bóng chàngĐường cao con đường thấp mọi khe chân chàngNhìn qua tuyến phố mòn cũQuanh teo mấy buổi tà dương mới mong muốn tới làngNhớ thế hương rưng rưng tấc lòng mau dồn chânVết bước tiến trên phím đá mòn còn in dấuTừ bóng mát ngôi mộ bên đườngTừ mái tranh bên đỉnh trong làngNguồn sử xanh âm thầm vẫn sốngBao mối thương vang dậy vào lòngBao tích xưaHoen giữa đờiNhưng cầu mongXuyên kiếp ngườiĐường rừng gồ ghề dấu nội chiến chiếu hào quangĐục ngàu thúc bạn trong lời gào dẫn đoàn quân trăm chiến mấy nghìn binhTới xung quanh biên thoát vòng ngục tù gọi nước non cũ tiến về NamMiệt mài vẫn trường đoản cú xưa nhiệt huyết súng lòng vang dưới cờ cất cánh lấp trời mâyNúi đá gớm hoàng nói câu sấm thềHỡi người chinh phu, anh hùng non sôngTrao bạn con quý cho những người trông nom,Thiếp xin lỗi thềChàng rảo bước ko kể sườn nonTìm fan đứng cô đơn đang ngóng đợi chồng vềVượt Hoành tô vòng thành lũy ao ước tới khu vực cô thôn bước vềTừ dải đất miền đồng hoangLời hẹn mong tương laiĐang chúc mừng cánh mày râu vềChờ quan sát con, chờ fan đón, bao nét xưa ước muốn sẽ cònNúi đá thu reo mong mơ bao ngàn xưaThấy đứa con xanh ngắt nỗi hùng còn trong đóCầm loại gươm chinh phụ di truyềnChàng bế con trao lại gươm bềnRồi chỉ vào sơn hà biến đổi cốTrao nó đi khiến lại cơ đồThời gian vẫn thắm biết bao suy tànNgười xưa đâu còn hình đá trơ tráo đứng đợi chồng đi đã không hứa vềLòng son lụn chí trước trận mưa vềĐã xuôi rã tành đời đá bắt buộc mưa gió đổ hiu quạnh hiu xuống ai mới vềChiếc báu gươm chinh khách biết trao mang lại thằng conChí khí cao vẫn nối mãi còn tài non nướcChàng vẫn ghi trong sử xanh đờiMột mối duyên trung vạn kiếp ngườiTừ ngàn sau chuyển đổi với đáDân bọn chúng đem mệnh danh duyên BàNgười vọng phuNgười vọng phu..Cho mang lại ngàn đờiCho cho ngàn đời...Người fan vẫn nhớNhớ Hòn Vọng Phu....