Phân tích bài nỗi thương mình

     

Thông tin so sánh đoạn trích Nỗi Thương bản thân trong Truyện Kiều, họ sẽ khám phá nỗi niềm xót xa và hoàn cảnh tủi nhục của Thúy Kiều. 




Bạn đang xem: Phân tích bài nỗi thương mình

Truyện Kiều được xem như công trình để đời của đại thi hào Nguyễn Du. Truyện là mẩu truyện về con người, tình cảm và rất nhiều bất công của làng hội. Trải qua ngòi cây bút tinh tế, Nguyễn Du đã biểu lộ thành công những nhân đồ vật như Kiều. Đồng thời, ông còn thấu hiểu và cảm thông sâu sắc nỗi nhức của Thúy Kiều trong những lúc cuộc đời bất minh nhất. Điều này biểu thị rõ hơn khi so sánh đoạn trích Nỗi yêu đương Mình. 

Bài mẫu mã phân tích trích đoạn “Nỗi yêu mến mình”

Nguyễn Du là bên thơ lừng danh của việt nam mà ai ai cũng biết đến. Ông có tương đối nhiều sáng tác hay góp phần cho nền văn học. Trong đó, Truyện Kiều đang trở thành kiệt tác tiêu biểu vượt trội được ngợi ca. Trong tất cả các phần, đoạn trích Nỗi Thương bản thân được đánh giá là xuất sắc. Bởi vì nó thể hiện được cuộc sống thường ngày hiện thực đầy xót xa của Kiều. Đi kèm cùng với đó là sự việc đồng cảm mang đến thân phận của Kiều khi lâm vào tình thế chốn lầu xanh. 

Khi bị Mã Giám Sinh mang lại nhà chứa, Kiều không muốn gật đầu nên đã chống đối. Rứa nhưng, Kiều lại rơi vào trúng cái mồi nhử của Tú Bà. Nàng cần phải ra tiếp khách địa điểm làng chơi. Đoạn trích biểu lộ rõ tâm trạng với nỗi nhức của Kiều lúc ở chốn lầu xanh. 

Đoạn trích Nỗi mến mình chính là đoạn diễn đạt chi tiết tuyệt nhất về nỗi đau của Kiều cùng với sự cảm thông của tác giả. 

Luận điểm 1: Đoạn đầu chính là tình cảnh của Kiều lúc ở lầu xanh 

Biết bao bướm lả ong lơi!

Cuộc say đầy tháng, trận cười suốt đêm

Mở đầu đoạn trích, người sáng tác đã sử dụng hình hình ảnh ong bướm để miêu tả cảnh lầu xanh. Nơi đây có “biết bao bướm lả ong lơi”. Từ ngữ “lã” với “lơi” đi kèm theo với nhị hình ảnh của thiên nhiên đã tạo ra bướm tranh vô cùng dung tục. Mọi kỹ phái nữ lầu xanh thì rất đẹp như hoa còn khách hàng làng nghịch là mọi loài bướm ong quây quanh cực kì tầm thường. Trong vùng lầu xanh ấy, con fan chỉ biết tận hưởng khoái lạc cùng đầy đủ cuộc say, trận cười cợt suốt đêm. Có thể nói, chốn lầu xanh bên cạnh đó là nơi đựng chấp những nhỏ người ăn uống chơi trác táng. Tại đây, mọi người đàn bà không được yêu thương trân trọng. Bọn họ như mặt hàng chơi bị bạn đời chuyền tay nhau. 

*
Chốn nhà chứa đầy dơ dáy nhớp

Dập dìu lá gió cành chim,

Sớm chuyển Tống Ngọc về tối tìm Tràng Khanh

“Dập dìu lá gió cành chim” là câu thơ biểu đạt rõ số phận của không ít người kỹ cô gái chốn lầu xanh. Họ ngày đêm tiếp khách làng nghịch không phân minh tuổi tác, nhan sắc, tính cách,… Thứ mà người ta quan tâm chủ yếu đó đó là xác giết mổ được hiệp thương bằng đồng xu tiền rẻ mạt. Nguyễn Du vẫn thể hiện thành công xuất sắc hơn hình ảnh của khách làng nghịch khi nhắc đến Tống Ngọc, ngôi trường Khanh. Đây là phần đông nhân đồ trong lịch sử vẻ vang nổi giờ đồng hồ với tính cách phong lưu, trăng gió. 

Thông qua đa số hình ảnh ẩn dụ của nhân vật, tác giả đã thành công xuất sắc mô tả cuộc sống thường ngày hỗn loạn, nhơn bẩn chốn lầu xanh. Dẫu rằng, chốn này còn có sáng đèn đẹp tươi thì khi những người con gái rơi vào cũng nhấn lại sự tủi nhục đầy cay đắng. Kiều là tè thư khuê các với trung khu hồn thanh cao.

Xem thêm: Công Nghiệp Hóa Hiện Đại Hóa Có Tác Dụng, Công Nghiệp Hóa, Hiện Đại Hóa Có Tác Dụng


Xem thêm: Các Thành Phần Cơ Bản Của Máy Tính Bao Gồm Những Bộ Phận Nào ?


Tuy vậy dòng đời bạc nghĩa đã khiến cho nàng rơi vào địa ngục è cổ gian. Ở chốn lầu xanh ấy, Kiều đã nỗ lực vẫy vùng tuy nhiên chẳng thể thoát khỏi. 

Luận điểm 2: vai trung phong trạng của Kiều khi rơi vào hoàn cảnh chốn lầu xanh

Khi tỉnh giấc rượu lúc tàn canh

Giật bản thân mình lại thương mình xót xa

Khi thức giấc rượu dịp tàn canh là câu thơ biểu đạt rõ cuộc sống thường ngày của fan kỹ nữ. Họ hôm mai tiếp khách, bị ép buộc tham gia vào đều cuộc rượu. Chính phiên bản thân chúng ta cũng triền miên theo hầu như cơn say. Khi tỉnh ra, họ mới ban đầu “giật bản thân lại thấy thương mình xót xa”. Chẳng tất cả nỗi đau nào bởi sự tủi nhục về thân phận của bao gồm mình. Ở nhì câu thơ này đã miêu tả được “nỗi yêu đương mình” của Kiều. 

Khi sao phong gấm rủ là

Giờ sao tung tác như hoa giữa đường?

Nỗi thương bản thân còn thể hiện cụ thể hơn ở đa số câu thơ tiếp theo. Khi sao phong gấm rủ là, giờ đồng hồ lại chảy tác như hoa giữa đường. Trước đây, Kiều là người sống thanh tao, tâm hồn đẹp, được xúc tiếp với cuộc sống đời thường sung túc. Tuy nhiên giờ đây, cuộc đời bông hoa đẹp mắt ấy lại chảy tác giữa đường. Không chỉ là thân thể mà trung tâm hồn của nàng cũng bị chà đấm đá không thương tiếc. Kiều cảm xúc chua xót bản thân mang lại nỗi mình còn chán mình. “Thân sao bướm ngán ong chường” đã biểu hiện ý thức của nữ giới về tấm thân rẻ mạt. Thông qua đó, bạn cũng có thể hiểu được sự điếm nhục tột cùng. 

*
Nàng Kiều thương mang lại thân phận của mìnhLuận điểm 3: Thúy Kiều ý thức bảo vệ bạn dạng thân

Mặt sao dày gió dạn sương?

Thân sao bướm chán ong chường bấy thân!

Mặc người mưa Sở mây Tần

Những mình như thế nào biết có xuân là gì?

Đòi phen gió tựa hoa kề

Nửa tấm che tuyết ngậm, bốn bề trăng thâu

Cảnh làm sao cảnh chẳng đeo sầu?

Người bi quan cảnh gồm vui đâu bao giờ!

Đôi phen nét vẽ câu thơ

Cung ráng trong nguyệt, nước cờ bên dưới hoa.

Vui là vui gượng gập kẻo là, 

Ai tri âm kia mặn mà với ai?

Mặc cuộc sống có chà đạp thì Kiều vẫn khỏe khoắn mẽ, kiên cường. Phái nữ như chủng loại sen trong đầm nhưng chẳng hôi tanh mùi bùn. Dẫu bao gồm “mưa Sở mây Tần” thì phái nữ cũng chẳng bi tráng để chổ chính giữa đến. Hầu như thú vui mừng quýnh ấy bây giờ cũng chẳng ảnh hưởng được mang lại nàng. Vì vì, trọng tâm hồn của thiếu nữ đã chết lặng khi lâm vào hoàn cảnh cảnh lầu xanh. 

Nàng bị tiêu diệt lặng và chẳng mấy thiết tha khi được lọt vào lúc mắt. Cuộc đời đã bị trôi nổi giữa chốn phong hoa với bao nhiêu đắng cay chẳng màng. 

Nàng Kiều vốn dĩ hoàn hảo tài nhan sắc nên ưa thích thi ca. Tiếng đây, khi quan sát lại thích thân phận, cô gái cảm thấy ngán ngẩm với đông đảo điều ấy. Nàng luôn luôn muốn bóc mình ra khỏi cái vùng lầu xanh dơ dáy nhớp ấy để sống trong sạch một đời. Lúc người bi đát thì chẳng có vui bao giờ. Nỗi buồn, nỗi nhức của Kiều như đã tỏa khắp khắp cả cảnh quan xung quanh. 

Thông qua vấn đề phân tích đoạn trích Nỗi yêu đương Mình, chúng ta sẽ phiêu lưu kiếp hồng nhan bạc mệnh của Kiều. Người phụ nữ có trọng tâm hồn đẹp dẫu vậy lại bị vùi dập nhức đớn. Lúc đọc xong xuôi đoạn trích, bọn họ sẽ cảm thấy rõ rộng lòng nâng niu của người sáng tác về nhân vật và sự ca tụng nhân phẩm con người.