ÔNG LÃO ĐÁNH CÁ VÀ CON CÁ VÀNG

     

Bài số 18: Ông lão tấn công cá nói chuyện gặp mặt cá quà (Dựa vào truyện Ông lão tấn công cá và bé cá vàng)

Hướng dẫn


Vợ chồng tôi nghèo lắm. Công ty chúng tôi chỉ gồm một túp lều nhỏ tuổi cũ nát bên bờ biển. Hằng ngày tôi ra thay đổi kéo lưới, còn bà xã tôi ở trong nhà kéo sợi, nuôi lợn. Cuộc sống của shop chúng tôi nghèo nhưng lại yên ấm. Vk tôi thương tôi và rất siêng năng làm lụng. Ấy vậy mà lại một sự việc bất ngờ đến với chúng tôi, làm hòn đảo lộn cuộc sống đời thường êm đềm ấy..

Bạn đang xem: ông lão đánh cá và con cá vàng

Chuyện xảy ra như vậy này:

Một hôm, tôi ra biển khơi đánh cá. đầu tiên kéo lưới chỉ gồm bùn; lần thứ hai chỉ toàn rong biển. Tôi thở dài nghêu ngán với kéo tiếp lần đồ vật ba. May quá, trong lưới là một con cá tiến thưởng to và đẹp. Sẽ bán tốt món tiền kha khá đây

– Tôi âm thầm nghĩ như vậy và thò tay vào lưới toan bắt cá.

Bỗng bé cá đựng tiếng kêu van: Ông lão ơi! Ông làm phúc thả tôi trở về đại dương cả, tôi đã xin thường ơn ông, ông muốn gì rồi cũng được.

Tôi không thể tinh được quá, dẫu vậy rồi cũng thả bé cá xuống biển. Tôi bảo nó:

– Trời phù hộ cho người! Ngươi trở về biển khơi nhưng vùng vẫy. Ta không đòi gì cả, ta cũng chẳng bắt buộc gì.

– Về nhà, tôi kể lại chuyện cá quà cho vợ tôi nghe. Ai ngờ, mụ vk nổi xung lên mắng tôi:

– Đồ ngốc!

Sao lại ko bắt bé cá đền cái gì?

Đòi một chiếc máng mang lại lợn nạp năng lượng không được à?

Cái máng ở trong nhà ta đã gần vỡ rồi.

Thấy mụ vk nói cũng có thể có lí, tôi liên đi ra biển. Biển gợn sóng li ty êm ả. Tiếng sóng rì rào ca hát thật vui tai. Tôi cất tiếng điện thoại tư vấn cá vàng. Nhỏ cá lập tức bơi lên và quan tâm hỏi tôi:

– Ông lão ơi! Ông buộc phải gì thế? Tôi chào con cá với bảo:

– Cá ơi! góp tôi với. Mụ vợ tôi nó mắng tôi với đòi tôi xin cá cho một chiếc máng lợn mới, Máng bên tôi đã chuẩn bị hỏng rồi.

Con cá xoàn cười:

– Ông lão ơi! Xin ông đừng do dự gì cả. Ông cứ về đi. Rồi ông đã có một chiếc máng mới.

Tôi về cho nhà thì mụ bà xã tôi vẫn có một chiếc máng new thật. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ, mụ lại quát khổng lồ hơn:

– Đồ ngu! Đòi một chiếc máng thiệt à? một cái máng thì thấm vào đâu? Đi tìm lại con cá cùng đòi một cái nhà rộng.

Tôi phủ nhận nhìn mẹ nhưng rồi cũng rời khỏi biển. đại dương xanh hình như không chấp thuận nên sẽ nổi sóng. Tôi gọi con cá vàng, bé cá bơi lên hỏi:

– Ông lão ơi! Ông buộc phải gì thế?

Tôi chào bé cá với nói:

– góp tôi với, cá ơi! Mụ vợ tôi lại mắng nhiều hơn nữa và không để tôi lặng chút nào. Mụ đòi một toà công ty đẹp.

Con cá ôn tồn bảo tôi:

– Ông lão ơi, đừng do dự quá. Thôi hãy về đi. Bà xã ông vẫn được một cái nhà rộng và đẹp.

Tôi trở về. Tôi không tin tưởng vào đôi mắt mình nữa, túp lều tranh rách nát nát của mình đã trở nên đâu mất, gắng vào đó là một ngôi công ty đẹp, bao gồm cổng bằng gỗ lim, trong đơn vị sáng sủa, quét vôi white xoá, với mụ vợ tôi sẽ ngồi bên cửa sổ. Tôi âm thầm nghĩ: chắc chắn lần này mụ vk mình ưa thích rồi. Mà lại trông thấy tôi, mụ bà xã lại mắng:

– Đồ ngu! Sao đần thế? Đòi một chiếc nhà thôi à? Trời! Đi tìm ngay nhỏ cá với bảo nó rằng: Tao không thích làm một mụ dân cày quèn, tạo ao ước làm một bà độc nhất phẩm phu nhân kia.

Tôi không vấn đề gì hiểu nổi mụ. Thiệt là được voi đòi tiên. Mà lại thấy mụ khó tính quá, tôi cũng đâm e ngại, không đủ can đảm nói gì, đành ra đi biển. Biển cả xanh sẽ nổi sóng dữ dội. Tôi run run gọi bé cá vàng, cá bơi lội lên hỏi tôi:

– Ông lão ơi! Ông cần gì thế? Tôi chào con cá với lắp bắp nói:

– góp tôi với cá ơi! Mụ bà xã tôi lại phát khùng lên, nó chẳng để tôi im chút nào. Hiện giờ nó không thích làm dân cày nữa mà hy vọng làm một bà tốt nhất phẩm phu nhân.

Con cá vàng yên ủi tôi:

– Ông lão ơi! Đừng lo ngại quá. Trời đã phù hộ mang lại ông. Tôi lại trở về. Tôi bàng hoàng hoài nghi vào mắt mình nữa. Trước mắt tôi một lâu đài rộng phệ và lộng lẫy, xung quanh thành tháp là hồ hết thảm hoa rực rỡ sắc màu, ngào ngạt mùi hương thơm. Mụ vợ tôi sẽ đứng bên trên thềm cao, mặc áo lông, đầu nhóm mũ các hoa, cổ quấn ngọc trai, tay đeo nhẫn vàng, chân đi giầy đỏ. Nom mụ thật quý phái. Xung quanh mụ, kẻ hầu bạn hạ tấp nập, còn mẹ thì liên mồm mắng mỏ mắng họ. Tôi bảo mụ:

– kính chào phu nhân, chắc hiện nay bà sẽ thoả nguyện rồi chứ?

Không nên giữ sĩ diện cho ông chồng mình trước mặt bầy gia nhân, mụ tảo sang mắng tôi một trận rồi bắt tôi xuống thu vén chuồng ngựa. Sao mụ có thể cư xử cùng với tôi bởi thế nhỉ? cơ mà tôi không dám trái lời mụ.

Tôi tưởng lần này mụ đang thoả mãn lắm rồi. Nào ngờ, được vài ba tuần lễ, mụ lại khó tính gọi tôi đến, bắt tôi đi tìm cá vàng:

– Lão đi tìm con cá với bảo nó tạo không thích làm một bà phu nhân nữa, tao ước ao làm thiếu phụ hoàng kia.

Tôi hồi hộp kêu lên:

– Mụ nói gì thế? Mụ bao gồm lẫn không? Mụ không có học lại đanh đá chua ngoa, và lại đòi làm phái nữ hoàng? Mụ không sợ mọi bạn chế chế nhạo sao?

Mụ vk tôi bèn nổi trận lôi đình, tát vào khía cạnh tôi:

– Mày gượng nhẹ à? mi dám cãi một bà duy nhất phẩm phu nhân à? Đi tức thì ra biển, còn nếu như không tạo sẽ cho tất cả những người lôi cổ đi.


Tôi không dám trái lời vợ, đành lủi thủi rời khỏi biển. Trời, đại dương nổi sóng mịt mờ quá. Tôi lo ngại không dám gọi cá vàng. Mà lại rồi nghĩ đến cơn thịnh nộ của mụ vợ, tôi đành kêu cá vàng. Bé cá bơi lội lên hỏi tôi:

– Ông lão ơi! Ông buộc phải gì thế? Tôi chào con cá với nói:

– Cá tiến thưởng ơi, mụ vợ tôi nổi cơn điên rồi, hiện thời mẹ lại muốn làm thanh nữ hoàng kia.

Xem thêm: Tuyển Tập 65 Đề Kiểm Tra Giữa Kì 1 Lớp 1, Đề Thi Giữa Học Kì 1 Môn Toán Lớp 1 Năm 2020

Con cá thờ ơ bảo tôi:

– Được rồi tôi để giúp lão. Mụ già đang là phái nữ hoàng.

Tôi lại trở về. Thật gớm ngạc. Trước mắt tôi là hoàng cung nguy nga. Mụ vợ tôi sẽ thành nữ giới hoàng đang ngồi làm việc bàn tiệc. Lũ thị vệ xung quanh, chúng rót mời mụ hầu hết thứ rượu và hầu hết thứ bánh ngon lành cơ mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Xung quanh lại sở hữu cả một tổ vệ binh gươm giáo chỉnh tề đứng hầu. Bắt gặp thế, tôi hoảng sợ, cúi rạp xuống đất chào mụ cùng nói:

– Kính chào thiếu phụ hoàng. Chắc bây giờ nữ hoàng đang thoả lòng rồi chứ? Mụ bà xã tôi không thèm nhìn, sai khiến đuổi tôi đi. Bọn thị vệ xô tiếp đây tôi ra ngoài, lũ vệ binh cũng chạy cho tới tuốt gươm đe chém. Tôi khiếp hoàng. Quần chúng. # không rõ tình đầu cũng chạy lại chế giễu tôi: Đáng kiếp! tất cả thế bắt đầu sáng đôi mắt ra, lần sau đừng thấy fan sang bắt quàng làm cho họ nữa!

Tôi đi thoát khỏi cung điện, vừa xấu hổ, vừa bi thảm bực, tôi lại quay trở lại với nghề tiến công cá kiếm sống.

Bỗng một hôm, đàn thị vệ mang đến bắt tôi gửi vào cung. Tôi nghĩ: kiên cố mụ vợ ao ước giết mình.

Trông thấy tôi, mụ nổi cơn thịnh nộ, trừng đôi mắt bảo tôi:

– ngươi hãy đi tìm con cá, bảo nó tạo không thích làm cô gái hoàng, tạo mong mỏi làm Long vương ngự xung quanh biển, để bé cá xoàn hầu hạ sản xuất và làm theo ý mong mỏi của tao..

Tôi há hốc mồm tởm ngạc, tuy nhiên tôi không đủ can đảm cãi vợ. Tôi đành yêu cầu đi ra biển. Một cơn giông tố kinh khủng khiếp kéo đến, đại dương nổi sóng âm âm. Tôi vắt trấn tĩnh điện thoại tư vấn cá vàng, rồi tha thiết van xin:

– Cá ơi, cứu vãn tôi với! yêu quý tôi với! Tôi sống làm sao được cùng với mụ bà xã quái ác này! Mụ lại không muốn làm nữ giới hoàng nữa, mụ mong mỏi làm Long vương ngự trên mặt biển, để cá xoàn hầu hạ mụ và tuân theo ý ao ước của mụ.

– Lão đi tìm kiếm con cá và bảo nó tạo không muốn làm một bà phu nhân nữa, tao ước ao làm cô gái hoàng kia.

Tôi hoảng sợ kêu lên:

– Mụ nói gì thế? Mụ có lẫn không? Mụ không tồn tại học lại đanh đá chua ngoa, và lại đòi làm nàng hoàng? Mụ không hại mọi tín đồ chế chế giễu sao?

Mụ bà xã tôi bèn nổi trận lôi đình, tát vào phương diện tôi:

– Mày gượng nhẹ à? ngươi dám bao biện một bà tuyệt nhất phẩm phu nhân à? Đi ngay ra biển, còn nếu như không tạo sẽ cho người lôi cổ đi.

Tôi không đủ can đảm trái lời mẹ, đành lủi thủi đi ra biển. Trời, biển lớn nổi sóng mịt mù quá. Tôi lo âu không dám call cá vàng. Nhưng lại rồi nghĩ cho cơn thịnh nộ của mụ vợ, tôi đành kêu cá vàng. Nhỏ cá bơi lội lên hỏi tôi:

– Ông lão ơi! Ông cần gì thế? Tôi chào bé cá và nói:

– Cá xoàn ơi, mụ bà xã tôi nổi cơn điên rồi, hiện giờ mẹ lại muốn làm con gái hoàng kia.

Con cá hững hờ bảo tôi:

– Được rồi tôi sẽ giúp lão. Mụ già vẫn là cô bé hoàng.

Tôi lại trở về. Thật kinh ngạc. Trước mắt tôi là cung điện nguy nga. Mụ bà xã tôi vẫn thành con gái hoàng đã ngồi ở bàn tiệc. Lũ thị vệ xung quanh, chúng rót mời mụ phần đông thứ rượu và số đông thứ bánh ngon lành nhưng mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Xung quanh lại có cả một tổ vệ binh gươm giáo chỉnh tề đứng hầu. Phát hiện ra thế, tôi hoảng sợ, cúi rạp xuống đất xin chào mụ cùng nói:

– Kính chào nữ hoàng. Chắc hiện thời nữ hoàng vẫn thoả lòng rồi chứ? Mụ vợ tôi ko thèm nhìn, sai bảo đuổi tôi đi. Bọn thị vệ xô sắp tới đây tôi ra ngoài, bọn vệ binh cũng chạy cho tới tuốt gươm đe chém. Tôi gớm hoàng. Dân chúng không rõ nguồn cơn cũng chạy lại giễu cợt tôi: Đáng kiếp! tất cả thế bắt đầu sáng đôi mắt ra, lần sau chớ thấy fan sang bắt quàng làm họ nữa!

Tôi đi thoát khỏi cung điện, vừa xấu hổ, vừa ảm đạm bực, tôi lại về bên với nghề tiến công cá kiếm sống.

Bỗng một hôm, bầy thị vệ mang lại bắt tôi đưa vào cung. Tôi nghĩ: chắc hẳn mụ vợ mong mỏi giết mình.

Trông thấy tôi, mụ nổi cơn thịnh nộ, trừng mắt bảo tôi:

– mày hãy đi kiếm con cá, bảo nó tạo không thích làm thiếu phụ hoàng, tạo ước ao làm Long vương vãi ngự xung quanh biển, để bé cá tiến thưởng hầu hạ tạo nên và làm theo ý mong của tao..

Tôi há hốc mồm khiếp ngạc, nhưng mà tôi không đủ can đảm cãi mẹ. Tôi đành đề xuất đi ra biển. Một cơn giông tố cực shock kéo đến, đại dương nổi sóng âm âm. Tôi nỗ lực trấn tĩnh call cá vàng, rồi khẩn thiết van xin:

– Cá ơi, cứu vớt tôi với! yêu quý tôi với! Tôi sống làm sao được với mụ bà xã quái ác này! Mụ lại không thích làm chị em hoàng nữa, mụ mong mỏi làm Long vương ngự trên mặt biển, để cá rubi hầu hạ mụ và tuân theo ý hy vọng của mụ.

Con cá vàng chú ý tôi, chỉ khước từ không nói gì. Rồi nó quẫy đuôi lặn sâu xuống lòng biển. Tôi đứng bên trên bờ đợi mãi không thấy cá đá quý lên trả lời, đành trở về. Về cho nơi, tôi sửng sốt, lâu đài, cung điện biến đâu mất, trước phương diện tôi là túp lều tranh rách nát nát ngày xưa. Cùng trên bậc cửa, mụ bà xã của tôi, với bộ quần áo cũ rách, đang ngồi bên cái máng lợn sứt mẻ. Nước đôi mắt mụ rã ròng ròng. Tôi thở phào dịu nhõm.

Xem thêm: Em Trai Tôi Không Thể To Như Vậy Được, Cô Giáo, Học Sinh Hay Thế Thân

Tất cả về bên như cũ mà lại tôi không thấy tiếc rất nhiều thứ mà lại cá vàng đem lại rồi lại mang đi. Chiếc gì không hẳn do mình tạo ra bằng mức độ lao hễ chân thiết yếu đều là phù du. Tôi cũng trách mình nhu nhược làm cho mụ vk lộng hành và hi vọng vợ tôi lại về bên đúng với con bạn thật: siêng chỉ, nhân từ lành, thân thương tôi.